Category Archives: Uncategorized

Tinh Xua Nghia cu Cldh Slideshow Slideshow

TripAdvisor™ TripWow Tinh Xua Nghia cu Cldh Slideshow Slideshow to Chicago, Paris and Hue. Stunning free travel slideshows on TripAdvisor

via Tinh Xua Nghia cu Cldh Slideshow Slideshow.

video test

hello

[fwvvw id = 32958521 source = “group” number = “10”]

Testing (Thu dung coi co bi access denied)

Nguyen Can,

Xin ban cho mot vai vai dong comment vao day coi co bi block khong. NT dang thu coi tai sao spam program block domain VNN.VN

Cam on

SẮC HOA MÀU NHỚ

SẮC HOA MÀU NHỚ
Thơ  :  Hoàng Cầm

SẮC HOA MÀU NHỚ

 ( Tăng cô em gái ngày xưa chung trường CLĐH)

hoaphuong

Còn nhớ không em,em của tôi

Chuyện ngày xưa đã mãi xa rồi

Tiếc nhớ mà chi mùa phượng vĩ

Cắt nghĩa giùm tôi sắc hoa ơi !

Kỷ niệm xa rồi em nhớ không

Chiều chưa tan hoc đã chờ mong

Áo em trắng quă màu trinh nử

Sao vẫn em tôi mãi ngại ngùng

Em ơi xao suyến lòng tôi quá

Tà áo thoảng bay sao thướt tha

Em tôi đứng đó nhìn e thẹn

Bàng hoàng trong nắng thấy chẳng ra

Ve ơi! Mi réo gọi phải không

Sắc hoa màu nhớ tái tê lòng

Em tôi nay đã đời xa xứ

Chắc là em đã phải sang sông

Về tận bến bờ xa  thương mến

Em đã vô tình hay đã quên

Nhớ độ phượng hồng trang thư ép

EM ở bên chồng tôi gọi tên !

 Hoàng Cầm tháng 7/2009

 

Truyện tình 2500 Chữ “T”

Nguyễn thị Học sưu tầm                       

                                     Truyện tình 2500 Chữ “T” …. !

Trần Thị Thu Thủy tên thật Trần Thị Thơ, trú tại thôn Tám, Trảng Tranh, Tỉnh Thừa Thiên.
Thuở thiếu thời, trí tuệ thì thường thôi, tuy thế, tính Thủy thật thà, thủ thỉ thù thì, thỏn thà thỏn thẻn, thật thương!

Tới tuổi trăng tròn, Thủy tròn trặn, tươi tắn, trắng trẻo, tay tròn trĩnh, tóc thơm thơm, thật tuyệt! Thủy tuyệt trần, tôi tả thì thô thiển. Thôi thì tàm tạm thế. Trai tráng trong thôn Tám, từ trai tơ tới tuổi tứ tuần, từ tuổi tứ tuần tới tuổi thất thập, thoạt trông thấy Thủy, tất thảy tấm tắc trầm trồ: “Trời! Trắng tựa tuyết!” “Thon thả thế!” “Tóc thật thướt tha!” “Ti to thế! Tròn thế!” “Tác tuyệt! Tuyệt tác Trai tơ thổn thức, tứ tuần tơ tưởng, thất thập thẫn thờ.

Thấy Thủy thấp thoáng, tất thảy táo tác, thập thà thập thò, thật tội. Tứ tuần thách trai tơ: tán thắng Thủy thì thua tam trâu. Thất thập thách tứ tuần: tán thắng Thủy thì thua tám thúng tiền. Thách thì thách thế thôi, thua Thủy tất tần tật. Thủy tựa thần tiên, trai tráng trong thôn thì thô thiển, tiền tài trắng trơn, thân thế thấp tè, thế thì tán tới trăm tuổi!

Tiếng tăm Thủy truyền trong toàn tỉnh.Thư từ tới tấp tới tay Thủy. Thư thì thủ thỉ tâm tình. Thư thì tranh thủ trình thêm thân thế, tiền tài. Thư thì than thở tức tưởi. Thư thì thêm thơ, thêm tranh, trang trí thật trang trọng… Trong tám tháng trên tám trăm thư, thật thế! Trai tráng trong tỉnh tìm tới tán tỉnh Thủy tới trăm thằng. Tám thằng thân tôi: Thằng Thịnh, thằng Tân, thằng Thuận, thằng Tạo, thằng Toàn, thằng Trung, thằng Tiến, thằng Tuấn, tán tỉnh tài thế, tí ta tí tởn tới tán Thủy, tốn tiền trăm tiền triệu, tiêu tiền tới trắng tay, thua tiếp tục thua. Tám thằng thất thểu tìm tới tôi than thở: “Thôi! Tiền thế, tài thế, tập tễnh tới tán Thủy thêm thiệt thòi.” Tôi thích Thủy, tuy thế tôi tỉnh táo tự thấy: trí tuệ tôi tầm thường, tiền tài thiếu thốn, thân thế tiếng thì to, thực tình thanh thế tổ tiên thôi, thân thế tôi thấp tẹt. Tôi trù tính: thư từ tán tỉnh, trật! Tiền tài: trật! Thân thế: trật.

Tổ tiên ta từng truyền tụng: tham thì thâm. Thư từ, thân thế, tiền tài… trật trật trật! Thua thua thua! Thủy thích tinh tế, trung thực, thật thà, thế thôi. Tôi tính toán thật tình tiết: từ thị trấn Tân Tiến tận tụy tới thôn Tám tìm Thủy tâm tình, từ từ, từ từ, tránh trắng trợn, tránh thô thiển, thỉnh thoảng thêm tí tranh, thêm tí thơ tặng Thủy, trời thương trời trợ thủ thì tất thành. Trời thương tôi thật. Tới thôn Tám, thấy Thủy trơ trọi, thui thủi trên thềm, tôi thích thú thấy tôi tính toán trúng. Tôi trấn tĩnh, từ từ tiến tới tận thềm, thì thầm: “Thủy! Tôi tên Trí, Trần Trọng Trí, thầy thuốc Tây…” “Trần Trọng Trí!”, Thủy trầm trồ, “Thầy thuốc trị tim, trị thận, trị toàn thân thể, tiếng tăm truyền tám tỉnh! Trời, trẻ thế! Trẻ thế!” Thủy tấm ta tấm tắc.

Tôi trùng tên thầy Trí, thầy thuốc thiên tài trên tỉnh. Thủy tưởng thế, thật trúng tủ, trời toàn thương tôi! Thấy tình thế thật thuận tiện, tôi tiếp tục thủ thỉ: “Thủy, tôi trốn thầy, trốn thủ trưởng, trốn tránh tất thảy, từ thị trấn Tân Tiến tới tìm Thủy!” Thủy trao tôi tách trà, thẹn thùng: “Thủy thật tầm thường, tìm Thủy thật trớ trêu…” Tôi tíu tít: “Thủy! Thủy! Thủy tránh tự ti. Thủy thật tuyệt trần, tiếng thơm truyền từ tỉnh Thanh tới tỉnh Thừa Thiên, thật thế!” “Thầy Trí tưởng thế thôi…”, tiếng Thủy trong trẻo, thánh thót. Tôi thủng thẳng tán tỉnh, thầm thầm thì thì, tu từ thật tốt, thỉnh thoảng thêm tí thán từ. Thấy Thủy thinh thích, tôi tấn tới, thả từng tiếng thật tha thiết: “Tháng tư, tôi trông thấy Thủy tha thướt trong thị trấn. Tôi thảng thốt: Trời, tiên từ trên trời tới thị trấn!

Từ tháng tư tới tháng tám, tối tối tôi thao thức, trằn trọc. Tâm thần tôi trục trặc, thân thể tiều tụy. Tưởng tượng thấy Thủy trẻ trung, tươi tắn, tôi thổn thức: Thiếu thủ trưởng thì thảnh thơi, thiếu trời thì tổn thọ, thiếu Thủy thì tắc thở! Thủy! Trái tim tôi tràn trề tình thương Thủy. Tôi tìm tới Thủy trao trọn trái tim thật thà, trái tim trong trắng, trái tim thân thương, trái tim trẻ trung, trái tim trung thực… Tôi thề, tôi trao trọn!” Thấy tôi thề thốt thật tha thiết, thật tận tình, Thủy thấy thương thương, thẹn thò túm tóc thỏn thẻn: “Thôi thôi, Trí thôi thề thốt…” Thủy tin tôi, thật tuyệt! Thế thì tôi toàn trúng tủ, thật tuyệt!

Tôi từ thủ thỉ tâm tình tiến tới thề thốt trầm trọng, toàn từ to tát: “Thủy tin tôi, thương tôi thì tôi thôi thề thốt. Thủy thiếu tin tưởng thì tôi tiếp tục thề. Tôi thương Thủy, tha thiết trao trọn tình tôi tới Thủy. Thủy tuyệt tình tôi thì tôi tự tử. Tôi theo Thủy tới trăm tuổi, tôi tuyệt tình Thủy thì tôi tắc tử!” “Trí!”, Thủy thổn thức, “Thủy tin Trí, thương Trí…” Tôi trúng to, trúng to! Trăng tròn tháng tám thấp thoáng trong tre, trời thu tươi tốt, tiếng thu thánh thót. Tôi tấn tới tìm tay Thủy. Tay Thủy trong tay tôi. “Thủy… Trí thương Thủy, thương tới tận tim…”, tôi thì thầm, từ từ thơm tay Thủy. Thủy thẽ thọt từng tiếng, từng tiếng thật thương: “Tính Thủy thật thà, thương thì thương thật. Trí tâm tình thế, Thủy tin. Tất thảy tình thương, Thủy trao trọn. Thủy tin: tình ta thắm thiết!” Trời tối, Thủy tin tưởng trao thân. Tôi thơm tay Thủy, thơm tóc Thủy, thơm tới tận tai, thơm thơm thơm thơm.

Thủy thất thần túm tay tôi, thét: “Thôi, Trí! Trí thương Thủy thì thương từ từ. Tình ta tránh trần tục. Trí…thụt tay!” Trí tôi, tên trác táng, tha Thủy thì thua thiệt, tốn tiền tàu từ thị trấn Tân Tiến tới thôn Tám. Thành thử tôi tiếp tục trổ tài tán tỉnh. Tôi thủ thỉ tâm tình: “Thủy thương Trí thì thương thật tình. Thủy trao trọn tình thì Trí trân trọng. Thủy thủ thế, trốn tránh, thiết tưởng thiếu tin tưởng Trí.” Thủy thật thà tin tôi, thả tấm thân trinh trắng tùy tôi thao túng. Thân thể Thủy trắng trẻo, thơm tho. *** Tôi tả thế thôi, tả thêm thì thô tục, tùy toàn thể tưởng tượng….

  Nguyễn thị Hoc  sưu tầm

THO MOI HOA

             Thơ mời họa

                                                     ƯỚC VỌNG ĐẦU NĂM

                                                Sang năm Quý Tỵ, ước mong chi?

                                                Cuộc sống cứ dần cải thiện đi!

                                                Trang mạng màu mè nhiều kẻ ghé.

                                                Tin đưa dí dỏm lắm người mê.

                                                Xa gần siêng viết … bài không thiếu.

                                                Nhạc ảnh lựa chèn … ý khỏi chê.

                                                Sân rộng, đồng thanh lên tiếng gọi: :

                                                Vào đây kết nối mối tình quê ./.

                                                                                07/01/2013

                                                                               Hoàng Đằng

 

Lan man tu chuyên Đong lam minh uot mi

LAN MAN TỪ CHUYỆN

ĐÔNG LÀM MÌNH ƯỚT MI

            Từ lúc kết nối được với bạn học ngày càng đông, hộp thư mình luôn đầy thơ văn, lời hay ý đẹp, cảnh vật thiên nhiên hoang dã, nhạc tình đêm khuya hơn 500 bản, ảnh chup.v.v… thôi thì đủ thứ do bạn bè thân thương làm quà mà nhiều nhất là Tổng Biên Tập thông minh tươi tắn Nguyễn Thị Bích Hà, cô bạnU60 quá dể thương Nguyễn Thị Đông, cô giáo vui tính Nguyễn Hải Châu, “ông thầy xếp” Nguyễn Thạch, anh Yên Linh- cây bút gạo cội đáng nể…..thêmbàivở của truongdongha.com nên mình thỏa sức đọc, thỏa sức nghe.

          Có điều kiện tiếp thu, bồi dưỡng từ hai nguồn dữ liệu ấy và nhờ tham lam vơ vét tất tần tật những gì đã được đăng tải trên trang web của trường, cố nhét vào đầu; đồng thời nhai ngấu nghiến toàn bộ thức ăn cao lương mỹ vị ở nguyenductruc52@yahoo.vn.com, có lẻ vì vậy mà trí tuệ có phần được khai sáng. Thành ra, như thầy Hoàng Đằng có lần bảo mình viết nhiều, nói nhiều, thích gần gũi bằng hữu quý mến trong ngôi nhà chung ấm cúng.

           Quả đúng thế. Bởi đã ba lần mình hăm hở tổ chức họp mặt tại nhà, nhưng không sao đầy đủ bạn cũ của trường xưa, dù chỉ kể số đang sinh sống ngay ở “Đông Hà quê hương ta”; và về thầy thì một lần có thầy Từ (hình như dạy Anh văn trường Bồ Đề?), thầy Hoàng Đằng hai lần. Lần đầu thầy tặng thơ cho cả nhóm học trò; lần cuối, canh buổi còn khó khăn cơm áo gạo tiền, thầy vẫn gửi cho bằng được phong bì góp gạo nấu chung 100.000 đồng, thời điẻm đó to lắm ( chỉ cần 20.000 đồng / khẩu phần là ngon rồi).

           Sau vì nhiều lý do nên mình đành bó tay chấm com. Rồi gặp mặt trường Công Lập Đông Hà tại nhà hàng Xuyên Á – địa chỉ đường Nguyễn Du, cũng chỉ được một lần và bạn cùng lớp, ngó lui ngó tới chẳng chộ ai mô!

           Vậy thì sao không mừng được khi thấy xuất hiện truongdongha.com. Không những riêng mình mà toàn thể anh chị em bạn bè chắc hẳn đều có cùng tâm trạng phấn chấn. Cảm ơn Giám đốc Nguyễn Toàn đã thiết lập và khổ công lo lắng điều hành; cảm ơn Tổng Biên Tập Nguyễn Thị Bích Hà đã hăng hái giới thiệu, tích cực vận động thành viên tham gia và chăm chút, tận tụy với truongdongha.com để có ngày xum vầy, gặp gỡ hàn huyên vui vẻ như ngày hôm nay.

            Và ngày 13/11/2012; Nguyễn Thị Đông đã biếu cho mình một gói ba chuyện tình, kèm theo  vài chữ “bạn đọc cho vui” .

            Thông thường; trạng thái vui thì cười và đôi lúc không nhịn được cười nên cười thành tiếng và lại có khi cười to, cười ngoặt nghoẽo đến đau bụng nữa cơ, hoặc ít ra tủm tỉm cười. Tôi nghĩ vậy!

           Nhưng khi đọc. Cả ba chuyện, chuyện nào cũng làm tôi ướt mi vì xúc động.

           Các bạn đọc thử thì biết:

           Chủ đề thứ nhất là TÌNH BẠN và mang đề tựa TẠI SAO ANH KHÓC? Nội dung cụ thể như sau:

            Một anh nọ đến gõ cửa nhà anh bạn để nhờ vả:

           – Tôi muốn anh cho tôi mượn bốn ngàn dinar vì tôi phải trả nợ, Anh giúp tôi được không?

            Anh bạn bảo vợ gom hết mọi thứ giá trị họ đang có nhưng cũng không đủ. Hai vợ chồng phải đi mượn hàng xóm cho tới khi gom đủ số tiền.

            Khi anh nọ về rồi, người vợ thấy chồng mình khóc.

           – Sao anh lại buồn? Giờ đến lượt mình nợ hàng xóm, anh sợ mình không trả nổi?

           – Chẳng phải vậy đâu! Anh khóc là vì anh ấy là người anh rất quý mến, vậy mà anh chẳng hề biết anh ấy gặp hoạn nạn. Anh chỉ nhớ anh ấy khi anh ấy đến gõ cửa mượn tiền.

             Câu chuyện trên bạn nào cảm nhận thế nào thì tùy. Còn mình bây giờ nhớ các thầy, nhớ tất cả bạn bè khóa 6 Công Lập Đông Hà và 12A1 Nguyễn Hoàng và bổng dưng, mình nhớ thằng bạn thâm giao chí cốt!

            Thằng bạn ấy à?

            MiềnNamra, chân ướt chân ráo đến trường trung học Công Lập Đông Hà thì mình gặp bạn ấy.

           Thế rồi mùa hè sau khi kết thúc năm lớp sáu, có lần từ nhà về chợ; mình bị ba đứa là N., H. và V chặn gây sự trước cổng trường tiểu học Cộng Đồng A để trả thù bởi nhầm mình với tay nào đó đã đánh một đứa đồng bọn chúng. Tụi nó áp vào định hành hung thì bạn ấy tình cờ xuất hiện và can thiệp (hôm sau N. lại cầm dao bấm chặn mình tại quán nằm ngay góc ngã ba đường Phan Chu Trinh giao kiệt vào lò mì bác Đô, nhưng mình đâu dễ bị bắt nạt!).

 

            Vào trường Nguyễn Hoàng; mình và bạn ấy tương ngộ ở lớp 12A1 cùng băng Công Lập Đông Hà gồm Nguyễn Thị An, Nguyễn Thị Ba, Trần Vĩnh Hà, Hoàng Lạn, Nguyễn Đình Quế (là Lớp trưởng) và Hoàng Thị Kim Oanh (khóa 5 CLĐH).

           Tới mùa ứng thí để giành mãnh bằng ghi cái chức cô cậu tú, bạn ấy kéo mình ăn ở luôn tại nhà bạn nửa tháng. Hai thằng cùng địa điểm thi, cùng phòng, cùng dãy ghế cuối.

           Nắng hạ tàn phai, phượng hồng rụng bay theo gió; hai thằng nắm tay nhau bước lên giảng đường, bạn ấy cùng Quế chọn trường Luật, mình và Lê Văn Giáp thì Văn khoa. Bốn thằng mình có khi gặp nhau ở cư xá Nam Giao, đôi lúc cùng dọn đến khu nhà trọ đối diện khách sạn Hương Giang – Huế ở chung và mình thường đi chơi với bạn ấy.

            Mình và bạn ấy hữu duyên lắm. Số năm học cùng lớp thời trung học phổ thông với bạn ấy (và An, Ba, Hà, Lạn, Quế) dài hơn so với các bạn khác. Tên hai thằng luôn dính liền và đội sổ điểm danh, rồi số báo danh thi tú tài cũng nằm sát nhau và ở cuối phòng. Trớ triêu thay, mình để mắt đến bóng hồng nào thì y rằng bóng hồng đó lọt vào tầm ngắm của bạn ấy tức thì. Lạ chưa nào!

            Sau ngày giải phóng, hai thằng mình đầy kỷ niệm thú vị khó quên.

            Mình xem bạn ấy là thâm giao chí cốt nên đã đem tên bạn ấy đặt cho con. Bạn ấy hiểu, cười vui vẻ bảo rằng: “ Mày chơi ngạo quá!”.

            Bạn ấy là Trần Khắc Tuấn, bây giờ đang sinh sống tại đường Nguyễn Duy Hiệu, quận Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng.

                                               Trường THCS Nguyễn Huệ ĐH

                                                               15/12/2012

                                                                      NĐT