Mung Truong Em

Mừng trường em                                                                            

 

Năm 1970, bạn Nguyễn đức Trực đã làm bài thơ này.Lời thơ tuy mộc mạc, không bóng bẩy nhưng Bích hà nghĩ bạn Trực đã nói thay chúng ta nổi vui mừng khi không còn mượn trường để học.

Cám ơn thầy Hiêu trưởng Phạm đăng Thiêm đã làm điều kỳ diệu đó cho chúng em.

Trước sân vận động Đông hà,

Giờ sân trường học rõ là rộng thênh.

Phơi mình cỏ tắm nắng hanh,

Bởi cây đâu có che thân cỏ mềm.

Trải bao biến đổi thăng trầm,

Trường nay tọa lạc trên nền đất xanh.

Trời mênh mông, nắng mong manh;

Có đàn chim nhỏ chuyên cần đậu đây.

Ngày ngày có bạn có thầy,

Có tình áo trắng đong đầy yêu thương

 

Trường em chữ nhất bốn phòng,

Một phòng thầy giáo,ba phòng học sinh.

Tuy chưa cảnh vật hữu tình,

Nhưng em vẫn thấy trường mình cũng xinh.

Tuy chưa nổi đám nổi đình,

Nhưng em vẫn thấy trường mình ấm hơn.

Gió vui hí hửng, gió mơn,

Gió luồn khung lưới vách trên vào phòng.

Gió vuốt tóc, đuổi oi nồng;

Trường em tô điểm cho hồng tuổi thơ.

 

Nhiều năm rối rắm như tơ,

Mượn lui mượn tới nương nhờ lắm nơi.

Bây giờ mới thật tuyệt vời,

Hân hoan hét toáng “ Trường ơi ơi trường”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s